Page 13 - Hành Trình Viễn Xứ - Web
P. 13
Tha phương lữ thứ, ta với ngươi
Bầm gan, tím ruột bậm môi cười
Xuân đến không mời nhau chén rượu
Mà làm chi để hết nửa đời
Quán xá cũng không .... mùa dịch bệnh!
Góc vườn ngồi đốt lửa mà chơi
Ngày Xuân đất khách buồn không nói NGÀY
Rượu rót chén đầy lại chén vơi
Cứ gượng mà vui như Lã Vọng XUÂN
Buông câu thẳng lưỡi để chờ thời UỐNG
Mòn hơi ... mà lão lai tài tận RƯỢU
Ngửa cổ mà tu .... ấy mệnh trời!
Ngươi cũng như ta nhà quanh xóm
Mấy chục năm dài chẳng bằng ai
Nhưng có cái chẳng ai bằng được
Ăn hòn nói cục chẳng giấu vùi
Xó núi vẫn thường ra cắm trại CAO NGỌC CƯỜNG
Ven rừng đốt lửa khói lên hơi (Họa nguyên vận)
Buồn tha hương cũng dần phai nhạt
Nước mắt lần hồi cũng chảy xuôi
Cứ ngỡ sẽ quên buồn xưa ấy
Ai ngờ chiều chậm cuối năm rơi
Nâng chén mừng Xuân, Xuân viễn xứ
Cố hương, cánh hạc vút xa vời
Xuân này con lại không về được
Quê nhà xa ngái ! Mẹ quê ôi!
Phương này Xuân tái mùa Xuân lại
Phương ấy còn ai tiếng thở dài
Tha phương viễn xứ ta với ngươi
Xuân về hoang lạnh giọt buồn vui
Ly rượu đầu năm nghe mằn mặn
Đọc lại thơ xưa, lại nhớ người
CAO NGỌC CƯỜNG
(Mùng Ba Tết Tân Sửu)
Hành Trình Viễn Xứ . 13

