Page 8 - Hành Trình Viễn Xứ - Web
P. 8

Bốn bể vẫn chưa yên sóng gió;
                                     Xuân này em chị vẫn tha hương,
                                     Vẫn ăn cái Tết ngoài thiên hạ,
                                     Son sắt say hoài rượu bốn phương.
                                     Em đi non nước xa khơi quá!
                                     Mỗi độ xuân về bao nhớ thương;
                                     Mỗi độ xuân về em lại thấy,
                                     Buồn như tên lính ở biên cương.
                                     Thời chưa gặp đỏ, nằm xuông mãi;
                                     Xuông cả ân tình rượu cũng xuông.
                                     Trước mặt bút nghiên, sầu tịch mịch,
               XUÂN VẪN              Quanh mình chăn chiếu rộn tang thương.

               THA HƯƠNG             Một thân quán trọ sầu phong tỏa.
                                     Đốt ngọn đèn lên, bóng rợn tường.
                                     Đêm ba mươi Tết quê người cũng,
                                     Tiếng pháo giao thừa dậy tứ phương.
                                     Chị ạ, em không người nước Sở,
                                     Nhớ nhà đâu mượn địch Trương Lương.
               NGUYỄN BÍNH
                                     Đất khách tình dâng hoà mắt lệ,
                                     Ôi nhà! Ôi chị! Ôi quê hương!
                                     Từ em lưu lạc ngoài muôn dặm,
                                     Một đoạn đường đi một đoạn trường.
                                     Cửa quan chẳng mở, đầu Viên bạc;
                                     Tri kỷ không ai, mắt Tịch cuồng.
                                     Thôn dã từng quen mùi đạm bạc,
                                     Thị thành thêm chán miếng cao lương.
                                     Vụng tính bỏ rơi đi hạnh phúc,
                                     Xảy ra đánh vỡ mất thiên đường.
                                     Trăm ván cờ cao, trăm ván bại,
                                     Nước người thêm thẹn tiếng mang chuông.
                                     Trò đời cúi mặt xem thiên hạ,
                                     Thực đáng cười thay, thực đáng thương!
                                     Trọc phú ti toe bàn thế sự;
                                     Đĩ già tấp tểnh nói văn chương.









        8 .  Hành Trình Viễn Xứ
   3   4   5   6   7   8   9   10   11   12   13