Page 9 - Hành Trình Viễn Xứ - Web
P. 9
Đã coi đồng bạc như non Thái, Duyên mới đẹp lòng người sử nữ;
Lại học đòi theo thói Mạnh Thường. Đầu sông ai nhớ cuối sông Tương.
Lẳng lơ đi võng, đi tàn cả; Tàn lạnh lòng em từ buổi ấy,
Gái chính chuyên kia đứng vệ đường. Vơi tình thôi hết cả tơ vương.
Đất đổi hoa màu, nhà đổi chủ, Chị ở quê chồng, xuân có đẹp?
Trâu quên mục tử, ngựa quên chuồng. Con đò bến cũ có thê lương?
Thay đen đổi trắng bao canh bạc; Nêu cao, pháo nổ, trầm thơm ngát.
Vẽ nhọ, đen râu mấy lớp tuồng. Hoa bưởi, hoa cam rụng ngập vườn.
Trói vo hồn lại ba đồng bạc, Mưa xuân rắc bụi quanh làng mạc,
Bán rẻ đời đi nửa đấu lương. Gái lịch, trai thanh chật phố phường.
Chao ôi! Giả dối, ôi mai mỉa! Lá lộc hồ tơ, tay ngọc hái,
Sống chật phồn hoa một lũ Mường. Sông hồ vò võ nỗi yên cương.
Chị ơi, tất cả là vô nghĩa, Nhưng dù Tết đẹp hay xuân đẹp,
Chả nhiễu điều nào phủ giá gương. Chắc chị chưa hề nguôi nhớ thương.
Tay trắng bạn bè đều tránh mặt; Người đi buổi ấy tàn hoa phượng,
Sa cơ thân thích cũng khinh thường. Cõi Thục xa xôi mấy dặm trường.
Sông lạnh thấy đâu người gọi gió; Phong ba từ nổi trong đời chị,
Trăng tà tìm mãi kẻ mài gươm. Tóc rối xuân xanh, má nhạt hường.
Áo xanh bạc nửa màu sương gió, Qua đò mấy độ sầu sông nước,
Xót kẻ ăn nằm trong gió sương. Dệt mộng bao lần tủi phấn hương.
Đầy vơi tâm sự cùng ai tỏ, Tháng hẹn chờ rơi cơn lá úa,
Mộng lạnh đêm xưa, chiếu lạnh giường Đêm Tần đợi khuyết cái trăng xuông
Quê nhà gối chiếc, thôi rồi kẻ, Chỉ tổ tài cao, trời đất ghét,
Chia nửa vầng trăng với dặm trường. Một thân oan khổ có trăm đường
Son phấn hững hờ niềm sắt đá, Cuối thu mưa nát lòng dâu bể,
Sông hồ vò võ nỗi yên cương. Ngày muộn, chuông đau chuyện đá vàng.
Chị ạ, duyên em mà chẳng đẹp, Em thường cầu nguyện thường van vái,
Chỉ vì không đọc chuyện Tây Sương. Một sớm thanh bình mặt đại dương.
Người yêu buổi ấy lên xe cưới, Bao giờ em được về quê cũ,
Cũng khóc cho tròn ý nhớ thương. Dâng chị bài thơ xuân cố hương.
Khấp như sử nữ vu quy nhật.
Lệ có thành sông, chuyện cũng thường. NGUYỄN BÍNH
Trò đời chẳng hẹn nhau lần gặp;
Đập nát cho rồi nửa mảnh gương.
Hành Trình Viễn Xứ . 9

