Page 11 - Hành Trình Viễn Xứ - Web
P. 11

Hoang mang linh lạc về cố quận    Quyền thần vẫn muôn năm trường trị
       Đất lẫn người nay rất lạ thường   Lòng người hồ cũng nát như tương
       Lưu Nguyễn ngày xưa chừng cũng vậy  Quan lại thời này như hổ báo
       Lạ mắt lạ tai đứng hỏi đường      Lên voi thời tranh bá đồ vương
       Nửa thế kỷ dài người đông đúc     Xuống chó xin làm người tử tế
       Nhìn ra rối mắt mắt lũ lộn chuồng   Khác nào gái đĩ phải hoàn lương
       Đất chẳng sinh sôi nên đất hiếm   Xuân vẫn tha hương nơi đất khách
       Người đông kẻ trọc đóng vai tuồng  Tìm vui sân trước với sau vườn
       Nghĩ buồn quay gót chân Từ Thức   Rượu bao lăm chén làm thơ nát
       Ngẫm đời như một giấc hoàng lương  Sấp ngửa bàn tay cũng một phường
       Cố kinh chìm dưới màu mây xám     Ngô Việt một nhà ôn việc cũ
       Dáo dác lao xao rặt mán mường     Thế nên mới có Việt Vô Cương
       Một bước trần ai thôi đủ ngán     Loay loay Tề Sở không nên chuyện
       Đối bóng bạch đầu đứng trước gương  Mất nước đến giở cũng đáng thương
       Lại nhớ Đặng Dung ôm mối hận      Tết đến một mình khôn đọc sách
       Khúc Thuật Hoài nghe quá dị thường   Cổ thư toàn những chuyện chiến trường
       Thù nước chưa xong đầu đã bạc.    Người lính già bỗng dưng hoài cảm
       Dưới trăng mấy độ vẫn mài gươm    Bâng khuâng lòng tiếc lục phai hưởng
       Nhớ lại biết bao người thuở trước  Ừ nhỉ ! Xuân về! Xuân về thực,
       Một thời từng gối súng nằm sương  Xuân tha hương Xuân vẫn tha hương
       Sa cơ cũng lắm Trần Bình Trọng    Buồn tìm trong ý thơ người trước
       Nam nhi há chết một góc giường    Nối vận là duyên họa thơ xuông
       Kẻ sống không bằng người đã chết   Thơ vụng nên ghép vần cũng vụng
       Xương máu còn in hận chiến trường   Chén tỉnh chén say tưởng cuối đường
       Cơ đồ một sớm tan tành mộng       Thơ nát bên hồ trường đã cạn
       Ngựa hồng mỏi vó chốn biên cương   Chiều nghiêng nghiêng xuống chiều đã
       Thất thế mới ra thân ly khách     vàng
       Khắc khoải đêm dài cuốc kêu sương  Ngày xuân vọng tưởng về quê mẹ
       Đỗ vũ hoang mang hồn Thục Đế      Cách một phương trời cách đại dương
       Nghe ra tận tuyệt nỗi đau thương  Chẳng biết sẽ còn bao lâu nữa
       Chim Việt ngựa Hồ càng cám cảnh   Hẹn một ngày về quy cố hương.
       Buồn nỗi ly hương cũng khác thường
       Ngoảnh về đất cũ bao năm nữa      MAI NGỌC CƯỜNG
       Đêm dài lịch sử vẫn mờ gương








                                                     Hành Trình Viễn Xứ  .  11
   6   7   8   9   10   11   12   13   14   15   16