Page 17 - Hành Trình Viễn Xứ - Web
P. 17
Em ở nơi này mười bảy năm Em ở nơi này mười bảy năm
sao như chiếc lá giữa cơn đông hoa đào vẫn chiết mỗi độ xuân
mặt gió dắt tay vào định mệnh cánh cửa mang mang câu thơ cũ
rơi xuống đâu thì cũng hóa thân ngọn gió đông xưa thổi giữa lòng
Mấy ai có được điều mong ước Hoa chẳng vì em hoa vẫn nở
người vẫn sống bằng những giấc mơ lượng trời rót xuống rộng vô ngần
bánh Thánh cứ ăn nuôi hồn vọng em đứng giữa bờ sôi giếng mật
tóc có đầy hoa tuyết vẫn chờ ngụm xuân trong miệng bỗng rưng
rưng
Em ở nơi này mười bảy năm
giấc xuân vẫn lạnh một góc chăn Em ở nơi này mười bảy năm
có đêm trăng sáng choàng cơn mộng buông vào nhật nguyệt nắm tuổi
tưởng hỏa châu sa xuống chỗ nằm xuân
cầm như thả tuyết vào lò sưởi
Ôi lửa Na-pan trên quê cũ những cánh hoa tan dưới lửa hồng
tiếng thét kinh hoàng của trẻ thơ
cả một ngôi làng trong biển lửa Tóc đã sợi đen chen sợi trắng
khói cay trong mắt đến bây giờ mắt cười đã lụn bấc đam mê
người vẫn từ quê ngơ ngác đến
Em ở nơi này mười bảy năm ngượng môi không dám nhắc…
khóc cha khóc mẹ khóc vầng trăng chuyện về
xương thịt mẹ cha vùi đất khách
vầng trăng quê cũ vẫn muôn trùng Em ở nơi này mười bảy năm
người ơi! chim khóc phải xa rừng
Tình dưới hàng cây hiền như lá gọi những thân cây còn đứng thẳng
trăng nhòa hai bóng lẫn vào nhau có nghe tiếng cánh đập trong lồng.
tiếng ve hát rộn đêm mùa hạ
người đi chỉ giữ được tiếng sầu TRẦN MỘNG TÚ
1992
(Thơ tuyển bốn mươi năm 1969-2009)
Hành Trình Viễn Xứ . 17

