Page 70 - Hành Trình Viễn Xứ - Web
P. 70
CHÚT QUÊ HƯƠNG TẠM MƯỢN
TRẦN VĂN LƯƠNG
Dạo:
Tưởng chừng thấy lại quê hương,
Ngờ đâu chốn cũ vẫn phương trời nào.
Cóc cuối tuần : Tiếng mẹ vỗ về giấc ngủ trưa.
Chút Quê Hương Tạm Mượn Lần khua từng bước nhỏ lông bông,
(Kỷ niệm những ngày ở Dominican Rực sáng chung quanh sắc phượng hồng.
Republic, nơi tưởng chừng gặp lại chút Kỷ niệm chất chồng trong trí nhớ,
quê hương qua những quả dừa xanh, Theo hoa rộ nở kín trời không.
những trái bàng vàng và nhất là những Phố lẻ nằm im dưới nắng nồng,
chùm hoa phượng đỏ) Quán hàng vắng khách đứng buồn trông.
Con đường tráng nhựa vòng vo lượn,
Xanh xanh từng đợt nắng trùng dương, Cây uốn quanh co lá phập phồng.
Chân thấp chân cao dọ dẫm đường. Rác rưởi long nhong khắp phố phường,
Thoảng chút yêu thương đầu ngọn gió, Rì rào nước cống chảy tràn mương.
Tưởng chừng đâu đó bóng quê hương. Nghênh ngang vài chiếc xe hai bánh,
Nặng gánh, rồ ga, khói ngập đường.
Sửng sốt dừng chân ở giữa đàng, Thấp thoáng xa xa một xóm nghèo
Ngỡ mình lạc lối, dạ hoang mang. Nép mình bên vũng nước trong veo.
Chợt nghe phảng phất làn hương cũ, Mươi căn nhà cột kèo xiêu vẹo,
Chăm chú nhìn quanh thoáng ngỡ Chèo kéo ngôi trường bé tẻo teo.
ngàng. Hắt hiu mộ cũ ngóng mây trời,
Lần mò theo tiếng sóng lang thang, Bên bụi chuối già lá tả tơi.
Háo hức về thăm lại xóm làng. Dăm ngọn cau buồn phơi trước gió,
Men dấu dã tràng quanh bãi vắng, Mơ hồ như có tiếng à ơi.
Chân trần, tóc trắng, nắng chang Phải chăng là đó chính quê hương,
chang. Bỏ lại đằng sau với tiếc thương.
Chầm chậm băng ngang dựa gốc bàng, Từ phút lên đường đi lánh nạn,
Bùi ngùi nghe quá khứ dần loang. Đà hay sẽ cách vạn trùng dương.
Mơ màng sống lại ngày thơ dại,
Cùng bạn trèo cây hái trái vàng. Rộn rã sau lưng tiếng nói cười,
Xào xạc miên man rặng lá dừa, Buồn thay, nào phải tiếng quê tôi.
Nghe như tiếng gọi của làng xưa, Bồi hồi chợt thấy mình đơn độc,
Nghe như tiếng võng đưa nhè nhẹ, Cười khóc vu vơ giữa xứ người.
TRẦN VĂN LƯƠNG
Cali, 8/2014
70 . Hành Trình Viễn Xứ

