Page 71 - Hành Trình Viễn Xứ - Web
P. 71

TIẾNG SÁO BÊN HỒ LÉMAN

        Dạo:                             Genève hỡi, không biết Người có rõ,
              Từ ngày đất nước chia hai,  Dân Nam dù máu đổ đã bao năm,
        Vẫn hoài vang tiếng sáo ai bên hồ.  Nhưng cuối cùng phải nuốt trộng hờn căm,
                                         Gánh khổ nạn âm thầm trong địa ngục.
        Cóc cuối tuần:
          (Để tưởng nhớ Trưởng Dã Mã Võ Thành Minh,   Ác hại thay ngọn bút,
        người nhịn đói nằm thổi sáo bên hồ Léman để   Giây phút biến thành dao,
        than khóc cho quê hương và phản đối Hiệp Định
        chia đôi đất nước đang được ký kết tại Genève    Bổ xuống tự trời cao,
        vào tháng 7 năm 1954)            Khơi bao dòng máu lệ.
                                                       x
        Chiều xõa nắng, hồ Léman quạnh quẽ,            x      x
        Khách lữ hành lặng lẽ đứng nhìn quanh,  Nay tình cờ có kẻ,
        Ánh mắt trườn trên mặt nước lạnh   Từ chân trời tạm ghé nơi đây,
        tanh,                            Chạnh nhớ về ngày tháng cũ đắng cay,
        Hồn nương cảnh lướt nhanh vào dĩ   Thêm thấm thía kiếp lưu đày buồn thảm.
        vãng.
                                         Genève hỡi, sao lạnh lùng bình thản,
        Dù cách nhiều năm tháng,         Có nhớ gì đến kiếp nạn ngày qua,
        Vẫn còn thoang thoảng bên tai    Có còn nghe tiếng sáo thật xót xa,
        Tiếng sáo thật bi ai             Khóc thương một quê nhà giờ đã mất.
        Của ngày chia hai đất nước.
                      x                  Trời sụp tối, tiếng sáo càng u uất,
                  x      x               Từng nhịp sầu như cắt ruột xé gan,
        Gần bảy mươi năm trước,          Gió thương người về góp tiếng thở than,
        Một hiệp ước tai ương,           Chim mất tổ hoang mang nhìn sóng vỗ.
        Do bàn tay của các đại cường,
        Tròng lên cổ một quê hương bé nhỏ.  Đèn hiu hắt nhuộm ố vàng con phố,
                                         Dấu lệ sầu lỗ chỗ lối sương đêm,
        Nỗi bất hạnh bắt đầu từ dạo đó,  Tiếng sáo buồn vẫn day dứt triền miên,
        Cộng không hề từ bỏ mộng xâm lăng.  Như muốn tỏ hết nỗi niềm thê thiết.
        Được Nga Tàu trang bị đến tận răng,
        Chúng tàn độc đem giang san nhuộm   Khách bần thần chợt biết,
        đỏ.                              Bao lâu còn tiếng rên siết thê lương
                                         Của những người bị ép mất quê hương,
                                         Tiếng sáo đó vẫn đêm trường vang vọng.

                                         TRẦN VĂN LƯƠNG
                                          Genève, 6/2023


                                                     Hành Trình Viễn Xứ  .  71
   66   67   68   69   70   71   72   73   74   75   76