Page 72 - Hành Trình Viễn Xứ - Web
P. 72
MẠT LỘ THƯƠNG CA
TRẦN VĂN LƯƠNG
Dạo:
Dù cho đến cuối chặng đường,
Nỗi buồn mất nước vẫn vương vấn lòng.
Âm Hán Việt: Phỏng dịch thơ:
Mạt Lộ Thương Ca Bài Ca Buồn Cuối Nẻo
Thông thông tuế nguyệt nhược phi Tuế nguyệt xoay vần tựa ráng bay,
hồng, Năm mươi đông đã thoát tầm tay.
Chuyển nhãn, ly hương ngũ thập Đêm dài, ngày ngắn, sương thành vũng,
đông. Đất trũng, non cao, gió họp bầy.
Nhật đoản, dạ trường, sung lãnh vụ, Quê mẹ, chốn tù đày vất vưởng,
Sơn cao, địa trách, tụ hàn phong. Xứ người, đường mộng tưởng loay
Cô tung cố lý phùng tân khổ, hoay.
Độc bộ tha phương ngộ khốn cùng. Năm tàn tháng tận rày trăn trở,
Niên tận, tâm trung sầu cánh đại, Thù nước, lòng luôn nhớ chẳng khuây.
Quốc thù do tại, vĩnh nan vong.
Lời than của Phi Dã Thiền Sư:
Dịch nghĩa:
Than ôi, đã năm mươi năm biệt xứ rồi ư
Bài Ca Buồn Chốn Đường Cùng Thù nhà chưa trả, nợ nước chưa đền,
Thời gian vội vã đi qua như ráng trời đường cùng đã đến!
bay, Biết làm sao đây? Hỡi ơi!
Chớp mắt xa quê đã năm mươi mùa
đông. ĐĐSN dịch
Ngày ngắn, đêm dài, sương lạnh đầy,
Núi cao, đất hẹp, gió rét tụ lại. Năm tháng vội qua tựa ráng hồng
Vết chân đơn độc ở quê nhà gặp Xa quê rày đã năm mươi đông
nhiều đau khổ đắng cay, Đêm dài ngày ngắn mù sương giá
Bước lẻ ở đất người gặp cảnh khốn Đất hẹp núi cao gió lạnh lùng
cùng. Quê cũ thân tù nhiều trắc trở
Năm hết, nỗi sầu trong tim lại càng Xứ người vất vưởng lắm cơ cùng
lớn, Năm tàn lòng vẫn sầu ly khách
Thù nước còn đó vĩnh viễn khó quên. Thù nước còn canh cánh đáy lòng
72 . Hành Trình Viễn Xứ

