Page 65 - Hành Trình Viễn Xứ - Web
P. 65

NỬA HỒN XUÂN LỘC
                                       NGUYỄN PHÚC SÔNG HƯƠNG




        Nếu được như bố già thượng sĩ     Ta đi, áo nhuộm màu đất đỏ
        Nghe tin lui quân chỉ nhìn trời,  Cao su vướng tóc mãi thơm mùi,
        Vỗ về nón sắt, cười khinh bạc,    Tiếc quá nắng vàng phơi áo trận,
        Chắc hẳn lòng ta cũng thảnh thơi.   Vườn nhà em chuối chín vàng tươi.
        Còn ta nhận lệnh rời Xuân Lộc     Ta nhớ người bên đàn thỏ trắng,
        Lại muốn tìm em nói ít lời,       Cho bầy gà nắm lúa đang phơi,
        Nhưng sợ áo mình đầy khói súng    Chôm chôm hai gốc đong đưa võng,
        Cay nồng mắt người gục trên vai.   Ru nắng mùa xuân đẹp nụ cười...
        Vì chắc ôm nhau em sẽ khóc,       Nếu được đưa quân lên Định Quán
        Khóc theo, vợ lính cả trăm người!  Cuối cùng một trận cũng là vui
        Em biết dù tim ta sắt đá          Núi Chứa Chan kia sừng sững đứng
        Cũng vỡ theo ngàn giọt lệ rơi.    Sư đoàn 18 sao quân lui?
        Mây xa dù quen đời chia biệt      Thân ta là ngựa sao không hí
        Ngoảnh mặt ra đi cũng ngậm ngùi.  Cho nỗi đau lan rộng đất trời.
        Rút quân, bỏ lại hồn ta đó        Hồn ta là kiếm sao không chém
        Bảo Chánh, Gia Rai lửa ngút trời!   Rạp ngã rừng xanh, bạt núi đồi.
        Bí mật lui quân mà đành phụ       Hỡi ơi! chân bước qua Bình Giã
        Mối tình Long Khánh tội người ơi.  Cẩm Mỹ nhà ai khói, ngậm ngùi!
        Mất thêm Xuân Lộc tay càng ngắn   Lửa cháy, cả lòng ta lửa cháy
        Núm ruột miền Trung càng xa vời.    Xóm làng Gia Kiệm nhớ khôn nguôi.
        Sáng mai thức dậy, em buồn lắm    Đêm nay Xuân Lộc, đoàn quân rút
        Sẽ khóc trách ta nỡ phụ người.    Đành biệt nhau, xin tạ lỗi người.
        Lòng ta như trái sầu riêng rụng   Chao ơi tiếng tắc kè thê thiết
        Trong vườn em đó vỡ làm đôi!      Kêu giữa đêm dài sợ lẻ loi,
        Đêm nay Xuân Lộc vầng trăng khuyết Chân bước, nửa hồn chinh chiến giục
        Như một vành tang bịt đất trời!   Nửa hồn Xuân Lộc gọi quay lui.
        Chân theo quân rút, hồn ta ở      Ta biết dưới hầm em đang khóc
        Sông nước La Ngà pha máu sôi;     Thét gầm pháo địch dập không thôi
        Thương chiếc cầu tre chờ thác lũ  Em ơi Xuân Lộc, em Xuân Lộc
        Cuốn qua Xuân Lộc khóc cùng người  Xích sắt nghiến qua những xác người.

                                          NGUYỄN PHÚC SÔNG HƯƠNG





                                                     Hành Trình Viễn Xứ  .  65
   60   61   62   63   64   65   66   67   68   69   70