Page 53 - Hành Trình Viễn Xứ - Web
P. 53
BÀI HÀNH CUỐI NĂM
Bạn gửi tặng ta chai rượu quý Xấp ngửa bình sinh chưa nên chuyện
Gọi là nhấm nháp để thơm râu Mà thời gian cứ trôi qua mau
Biết tiếng bạn là người hay rượu Mây vẫn lững lờ mây viễn xứ
Nhưng thầy thuốc cấm, nhịn bấy lâu Biền biệt phương người cánh hải âu
Tàn năm rót tạ lòng tri kỷ Cuối năm rượu rót buồn không nhấp
Tràn ly chẳng biết rót về đâu Dằng dặc tình bằng chuyện trước sau
Cứ ngỡ như trong câu thơ cổ Cơm áo nợ đời tròn một kiếp
Cuối năm ngồi đối ẩm cùng sầu Ngứa tay nguệch ngoạc một vài câu
Già ! Ừ ! thì cũng chưa già lắm Thơ cứ viết tràn như đồng thiếp
Mà trẻ, thời qua cũng đã lâu Cho nhẹ lòng thôi chẳng vì đâu
Đôi khi nhìn giống như ông lão Cuối năm chiều xuống rơi chầm chậm
Mấy thuở được làm đứa trẻ trâu Thấp thoáng vàng phai nhạt mấy mầu
Nhìn ngây đáy cốc trầm ngâm mãi Em hãy ngồi bên cho có bạn
Hổ phách lên men óng ánh mầu. Để ta soi bóng đáy mắt nâu
Bạn, ta mấy chục năm luân lạc Chiêu ngụm rượu lên đầy cảm khái
Cam làm thân Lã Vọng buông câu Mà lời tận tuyệt chẳng thành câu
Phế hưng lớp lớp nghe lòng đắng Em chớ nhìn ta mà ái ngại
Một sớm soi gương thấy bạc đầu "Bất tu dụng tửu phá thành sầu"
Ly hương một kiếp dài đăng đẳng Thôi nhé ! lão đồ gàn vô dụng
Năm thuở mười thì mới gặp nhau Cả đời làm những chuyện ruồi bâu
Mà vẫn nhớ hoài tình tri ngộ Buổi chiều cuối năm như giấc mộng
Dẫu bao con nước chảy qua cầu Đời chia biên giới mấy vai cầu
Tàn canh ngồi ngẫm tình nhân thế Chẳng mảy may gì mà tâm động
Bạc cái nỗi đời lắm bể dâu Tỉnh ra, thơ nát rượu lưng bầu
CAO NGỌC CƯỜNG
Hành Trình Viễn Xứ . 53

