Page 48 - Hành Trình Viễn Xứ - Web
P. 48
HỒN LƯU VONG
Một đời người bao nhiêu năm là đủ!
Nhưng tình yêu vẫn thiếu vẫn so đo.
Bóng thời gian như đùa giỡn hẹn hò
Như uất hận trải in tình cổ quái
Hơn nửa đời ta quay đầu nhìn lại
Quãng thơ ngây về quyện lấn hồn hoang
Thuở xuân xanh bị chà xát nát tan
Giờ nhớ lại còn bàng hoàng kinh hãi
Bỏ quê hương thoát bọn người vô lại
Có lẽ nào hồn ta mãi lưu vong!
HAI THẾ KỶ
Ta gánh trên vai hai thế kỷ
Nửa đời sương gió quyện núi sông
Nửa đời lưu lạc quê hương mới
Lạc cả người yêu trong bão giông!
Thế kỷ hai mươi đã qua rồi
Chiến tranh cướp mất tuổi xuân trôi
Năm sáu mùa xuân bên vai nặng*
Thế hệ chúng ta nặng gánh đời
Năm tháng vương mang tình hai mốt**
Nặng gánh yêu thương nơi xứ xa
Ngồi xem quê mẹ vần cơn trốt
Uất hận sầu bi ngắm tuổi già!
LÊ TÂM ANH
48 . Hành Trình Viễn Xứ

