Page 52 - Hành Trình Viễn Xứ - Web
P. 52
HÀNH THÁNG TƯ
Tháng tư lại đến, tháng tư sầu, Thế giới đại đồng đâu chẳng thấy,
Mỗi lần gợi nhớ mỗi lần đau. Chỉ toàn mặt ngựa với đầu trâu.
Những vết thương mùa chinh chiến cũ, Cỡi cổ đè đầu dân cùng khổ,
Tưởng là thành sẹo cũng đã lâu. Cúc cung phục vụ đặc quyền Tàu.
Năm tháng in hằn trên tóc bạc, "Còn đảng còn mình" còn vơ vét,
Tháng Tư trở gió vẫn còn đau. Sống chết mặc bay! Có gì đâu !
Buồn cứ như là thân bại tướng, Hơn bốn mươi năm, thu một mối,
Ngậm mối oan cừu dưới mộ sâu. Đất nước chia hai giới nghèo, giàu.
Bạn bè đồng đội còn ai nữa, Xã Hội Chí Nguy ai cũng thấy,
Thân tù oan khổ cũng đã lâu . Chỉ người vô cảm chẳng biết đau .
Có kẻ ôm buồn trên đất khách, Đảng như là lũ hề diễu dở,
Làm kiếp Đặng Dung đến bạc đầu. Tự mình vẽ mặt, tự đeo râu.
Kẻ sống treo thân trên nạng gỗ, Ăn nói cứ như phường vô học,
Lê la quán chợ nghĩ thêm sầu. Lải nhải loa phường chẳng nên câu.
Nhìn bọn đắc thời, nay vênh váo, "Dân chủ! Hơn ngàn lần dân chủ ..."
Độc tài, độc đảng, lũ mọt sâu Hơn bốn mươi năm ! Ngó phát rầu.
Bạc ác với dân, hèn với giặc, Dân còn bị trị bao năm nữa?
Cắt đất dâng cho đế quốc Tàu. Thế lực tối tăm có còn lâu !
Biển đảo núi sông đầy kẻ “lạ”, Nước hơn trăm triệu dân còn trẻ,
Khai thác tài nguyên để làm giầu. Mở mắt nhìn ra khắp năm Châu.
Dân vẫn nghèo hèn như muôn kiếp, Quê hương sẽ nở hoa dân chủ,
Nghìn năm nỗi sợ với lo âu. Để nỗi nhục xưa rửa sạch làu.
Người trí bị cho là phản động. Non sông rồi sẽ phai sắc máu,
Bọn ngu vênh váo đảng cầm đầu, Lá cờ đại nghĩa lại tươi màu.
Đưa đất nước vào vòng tụt hậu, Thời gian như nước trôi đi mãi.
Xấu Hổ Càng Nhiều với năm châu. Và nỗi buồn xưa sẽ lắng sâu.
CAO NGỌC CƯỜNG
Tháng tư 2016
52 . Hành Trình Viễn Xứ

