Page 29 - Hành Trình Viễn Xứ - Web
P. 29
Vây quanh khốn mù sa. Chuyện những Đồi Hoa Sim
Long Thành, chồng tập trung Nay một lần lập lại
Anh ngục tù lấm nhục Không chết người ngục tù
Trên quê hương lưu đầy Một mình em oan trái!
Rừng rực lửa địa ngục. Tôi bật khóc trên đồi
Bốn con thơ khốn cùng Nhìn khoảng không vần vũ
Sức người căng vượt sống Có còn không.. Đất, trời !!
Tư trang bán sạch dần Mây mang mang kéo lũ
Cây rừng khô lá rụng. Rừng chập chùng lá đổ
...... Sương dầy vây khói xanh
Thật hay không đấy hở"!
Tôi đi lên miền Bắc Tạo Hóa nghiệt cùng đành!
Thân kiệt cùng thậm ngặt Cháu tôi ai nuôi đây"
Nhớ thương em dãi dầu Bé nhất chưa biết nói
Nơi quê nhà bằn bặt Chịu sao nổi đọa đày
Rừng núi trời vào thu Giữa trùng vây khổ đói ......
Tù leo đồi đốn nứa Năm năm ngày giỗ em
Bên đường đèo nghỉ đỡ Cấm phòng ngồi gục mặt
Nghe chuyện buồn thương tâm Nhói đau trũng ngực nặng
“..Người chồng đi tập trung Em chết thật sao Khanh!”
Vợ ở nhà chết thảm
Bốn con nhỏ khốn cùng PHAN NHẬT NAM
Quay quắt bên thây cứng!!” 18-3-1983
Những tưởng nghe nhầm tai (Ngục tối Trại Lam Sơn, Thanh Hóa.
Giật mình gào hỏi lại Không biết ngày chết,
Ôi xiết bao kinh hãi Nhớ ngày em tôi đã có trong đời)
Đúng tên chồng em gái"!
Hành Trình Viễn Xứ . 29

