Page 38 - Hành Trình Viễn Xứ - Web
P. 38
TÔI VỀ
PHONG CHÂU
Tôi sẽ về thăm lại Việt Nam Theo chuyến đò xuôi dòng sông Hương
Từ Cà Mau đến ải Nam Quan Để nghe lời Huế nhớ Huế thương
Kẻo lỡ ngày mai khi tôi chết Gió bụi phủ mờ sân áo tím
Ngậm ngùi không một tiếng thở than Xuân nào ai vẽ cuộc máu xương
Tôi về mang theo vạn nỗi sầu Đất Bắc phong ba những tháng ngày
Tô bồi thêm cho những thương đau Ngàn năm văn vật đã đổi thay
Chân bước trên nẻo đường đất nước Thành quách đền đài giờ cô tịch
Tưởng chừng xa lạ chưa quen nhau Xa rồi bóng mát những hàng cây
Tôi thấy lòng tôi như cõi không Tôi sẽ về thăm chốn muôn trùng
Trời cao đất thấp giữa mênh mông Sử xanh huyền thoại cõi mông lung
Người xưa đã biến thành thiên cổ Vang tiếng oán than lời sông núi
Nguyễn Triệu Lưu Thần thẫn thờ trông Giáo mác ngời loang máu anh hùng
Dòng cũ phù sa khói phủ mờ Tôi cúi đầu lạy các vua Hùng
Giọng buồn câu hát điệu hò lơ Nguyện thề xin giữ một lòng trung
Cửu Long dòng cạn vơi con nước Giữ đất cha ông xưa gầy dựng
Gió thổi sông Tiền lạc vần thơ Máu xương tiên tổ đã chập chùng
Tôi sẽ ngu ngơ kẻ mất hồn Cổ Loa thành quách nay còn đâu
Lạc vào tăm tối cõi càn khôn Móng nỏ Kim Quy cháy thành sầu
Chốn cũ thành đô đường lạc lối Giếng xưa chôn kín hồn Trọng Thủy
Sài gòn che phủ bóng hoàng hôn Lông ngỗng oan tình dấu Mỵ Châu
38 . Hành Trình Viễn Xứ

